Đừng xin lỗi nữa…

“Đừng, nếu chị định xin lỗi thì đừng làm vậy!
Xin lỗi bằng lời nói, chỉ được chấp nhận khi người nghe có thể tha thứ. Nếu chị nhận được một lời xin lỗi bản thân không tài nào tha thứ được, thì nó chỉ là nhát dao đâm vào tim chị thôi. Đặc biệt là khi lời xin lỗi cho có để chị rũ bỏ trách nhiệm đi. “Tôi xin lỗi rồi nhưng chị ta không chấp nhận”. Có phải chị nghĩ như vậy không?”

(Hyeon-sook – “Elegent Lies”)

Đó là một đoạn thoại trích ra từ bộ phim “Elegent Lies” của đạo diễn Lee Han – một bộ phim nặng nề như muốn bức tử hơi thở người xem với những bí mật dù biết đau lòng nhưng không cách nào thôi tìm kiếm.

Những ngày qua, sự ra đi của Sulli đã bao trùm bầu không khí bi thương không chỉ lên nền giải trí Hàn Quốc, mà dường như lên khắp các ngõ ngách của mạng xã hội. Ở tuổi 25, Sulli lẽ ra đang sống ở những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của đời người, thì lại phải hứng chịu sự cay nghiệt đã cắm rễ sâu vào cộng đồng mạng Hàn nhiều năm qua. Rõ ràng, thủ phạm đã bức tử Sulli chính là những bình luận tiêu cực từ các “anh hùng bàn phím”. Họ ngồi phía sau máy tính, nghĩ rằng mình không phải chịu trách nhiệm cho bất kỳ ai, bất kỳ điều gì mà không ngại buông lời miệt thị, phỉ báng người khác.

Họ giết chết tâm hồn và cuối cùng là tính mạng của Sulli. Để rồi giờ đây, khi người con gái 25 tuổi ấy chọn cách buông bỏ tất cả để trở về với thiên đàng, không ít người trong số họ lên tiếng nói lời xin lỗi.

Lời xin lỗi ấy, liệu rằng có nên được chấp nhận hay không?

Sulli đã từng chấp nhận lời xin lỗi

Trong một tập 1 của chương trình “Night of Hate Comments” phát sóng hồi tháng 6, Sulli đã chia sẻ câu chuyện cô từng khởi kiện một người phỉ báng mình trên mạng. “Em từng thử khởi kiện ai đó một lần. Người ấy rất tài giỏi, học ở một trường đại học khá có tiếng và bằng tuổi em. Bạn ấy học ở một trường đại học tốt như vậy, nếu em mà không xử lý khéo léo thì bạn ấy sẽ thành người có tiền án. Sau này bạn ấy đi kiếm việc thì chuyện đó cũng sẽ thành vấn đề.”

“Em đã nhận được một vài bức thư xin lỗi từ bạn ấy. Bạn đó nói không ngờ chuyện này sẽ trở nên nghiêm trọng như vậy. Bạn ấy đã rất stress và trút sự căng thẳng đó vào em. Sau khi nhận thư xin lỗi và biết được rằng lá thư được viết bởi một người cùng tuổi, em cảm thấy có lỗi vì đã để hồ sơ của bạn có tiền án. Nên em đã không yêu cầu bồi thường. Tuy nhiên nếu cho em làm lại, em sẽ không tha thứ đâu!”

(Từ phút 1:02)

Sulli đã từng chấp nhận lời xin lỗi, đã từng thấy có lỗi với chính người đã cay nghiệt cô. Tuy nhiên, không ai biết được liệu rằng trong lời xin lỗi kia, có bao nhiêu phần trăm là sự chân thành và cảm giác hối lỗi thật sự, và bao nhiêu phần trăm là nỗi sợ hãi khi phải trả giá cho việc đã làm, hay cho một tương lai tồn tại “vết nhơ”? Nếu không bị “sờ gáy”, thử hỏi có bao nhiêu người không viện cớ “áp lực cuộc sống” của mình để phá nát cuộc đời của người khác?

Cho nên, có đôi khi, sự vị tha vẫn nên đi kèm với sự trừng phạt. Suy cho cùng, con người vẫn hành xử tốt hơn nếu họ ý thức được hậu quả của việc mình làm, ít nhất là về mặt pháp luật.

Những lời xin lỗi muộn màng…

Sulli đã mãi mãi rời bỏ chúng ta. Và giờ đây, không ai có quyền thay cô ấy lựa chọn tha thứ hay không nữa rồi! Bởi lẽ chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết cô ấy đã chịu đựng những gì, không bao giờ biết rằng sự vị tha đó có xứng đáng?

Câu chuyện của Sulli khiến tôi nghĩ nhiều về thông điệp ray rứt mà bộ phim “Elegent Lies” mang đến. Phim là hành trình tìm kiếm câu trả lời: Vì sao Cheon-ji – một cô học sinh ngoan ngoãn chỉ mới 14 tuổi lại quyết định kết liễu cuộc đời mình. Phim không chỉ hé lộ bí mật về cái chết của Cheon-ji, mà còn là câu chuyện của những người ở lại sau sự ra đi của cô bé.

Ai cũng bảo “đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại”, nhưng xem phim, bạn sẽ hiểu rằng có những nỗi đau quá lớn đến mức, khiến người ta khó lòng tha thứ. Và có những lời xin lỗi trống rỗng đến mức, khiến người ta cảm thấy run sợ.

Tôi thích cái kết của bộ phim này, về những lời mà chị gái Cheon-ji nói với Hwa-Yeon, về lời nhắn cuối cùng Cheon-ji để lại cho Hwa-Yeon. Hơn tất cả mọi bài đăng đàn xin lỗi, đây có lẽ là lời mà những ai đã từng tổn thương Sulli trên mạng nên đọc, nên thấm và nên làm.

Không quan trọng bạn giữ lời xin lỗi đó trong lòng hay quyết định nói ra. Chỉ cần bạn biết, bản thân thật sự xin lỗi vì điều gì. Thật tốt nếu như sự hối hận muộn màng được thứ tha, song đừng tuyệt vọng nếu phải nhận về câu từ chối. Bởi cho cả người ra đi và người ở lại, điều quan trọng nhất là hãy làm gì đó để mọi thứ tốt hơn.

Sulli đã hóa thiên thần, nhưng vẫn còn rất nhiều người khác có thể đang chới với giữa một xã hội mà ngôn từ trở thành vũ khí giết người. Làm ơn đừng biến ai nữa thành nạn nhân! Làm ơn đừng biến mình trở thành một trong những hung thủ!

(Bài viết mang quan điểm cá nhân)

Mer

Mọi ý kiến đóng góp về bài viết xin gửi về địa chỉ: news@xonefm.com 
Và đừng quên lắng nghe các chương trình thú vị của Xone Radio trên App.

Leave a Comment